Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

ĐÚNG LÚC – MỘT LỜI ĐỘNG VIÊN CHÂN THÀNH, ĐÚNG LÚC CÓ THỂ SẼ LÀM THAY ĐỔI ĐƯỢC SỐ PHẬN CỦA MỘT NGƯỜI!

Dong viên
giac-ngo-tu-hanh

Một câu nói vô tình chỉ thuận tiện nói ra lại ảnh hưởng đến cuộc đời của một người thanh niên
Nhà văn Đài Loan – Lâm Thanh Huyền hồi còn là học sinh cấp hai, học lực và hạnh kiểm của ông đều là xếp loại kém, còn nhớ ông có hai lần mắc lỗi nghiêm trọng và hai lần lỗi nhẹ, cho nên đã bị lưu ban, thậm chí còn bị đuổi ra khỏi ký túc xá của trường.
Rất nhiều thầy cô đã không còn hi vọng gì vào ông, nhưng thầy giáo dạy văn Vương Vũ Thương lại không hề ghét bỏ ông, thường hay đưa ông về nhà ăn cơm, khi thầy bận việc phải nghỉ, còn bảo Lâm Thanh Huyền mang bài lên lớp cho các bạn.
Thầy giáo Vương nói với Lâm Thanh Huyền rằng: “Thầy đã dạy học 50 năm, liếc mắt đã nhận thấy con là một học sinh có tài năng”.
Những lời nói này đã khiến cho Lâm Thanh Huyền vô cùng cảm động và bị chấn động sâu sắc trong lòng. Để không phụ lòng nỗi khổ tâm của thầy giáo, ông từ đó về sau nỗ lực cố gắng, quyết tâm làm một người có ích cho xã hội.
Quả nhiên, mấy năm sau, Lâm Thanh Huyền đã trở thành một phóng viên, trong một bài báo viết về tên tội phạm trộm cắp, ông cảm thấy tên trộm này có một tư duy rất tinh tế, thủ pháp gây án rất tinh vi tỉ mỉ, sau cùng không kìm được lòng mình ông đã viết ra rằng: “Một tên trộm với tư duy tinh tường, thủ pháp khéo léo và một tác phong đặc biệt như vậy, nếu hắn làm bất luận việc gì cũng sẽ đều có thành tựu”.
Ông không từng nghĩ, một câu nói vô tình chỉ thuận tiện mà nói ra như vậy, lại ảnh hưởng đến cuộc đời của một thanh niên. Hai mươi năm sau, tên trộm năm đó đã lột xác, hắn đã làm lại từ đầu, trở thành một vị chủ doanh nghiệp có chút tiếng tăm.
Trong một lần bất ngờ gặp Lâm Thanh Huyền, ông chủ doanh nghiệp này đã chân thành nói: Bài viết đặc biệt của Lâm tiên sinh ngày đó đã thắp sáng lên điểm mù trong cuộc đời tôi, nó khiến tôi nghĩ rằng, ngoài việc làm tên trộm ra, tôi còn có thể làm được việc đúng đắn”.
Một câu nói có thể trở thành ánh mặt trời sưởi ấm cuộc đời người khác, có thể đem lại cho họ một cuộc đời ấm áp và rực sáng.
 Sức mạnh của một câu nói lớn đến mức độ nào?
 Khi đối mặt với một người đang lầm lỗi, đang bị những lời nói cay độc vây quanh, một câu nói chứa đựng sự quan tâm, yêu thương che chở và khích lệsẽ tựa như một ngọn lửa bùng cháy, nó đem lại cho người ta sự ấm áp, và nhen nhóm lên trong sâu thẳm nội tâm người ta một ngọn lửa của sự tự tin và tự tôn. Nó khiến người ta được tái sinh mà cố gắng hăm hở, tích cực hướng lên.
Khi một người bị rơi vào cảnh tuyệt vọng, xung quanh mờ mịt không rõ phương hướng, một câu nói chỉ bảo, thăm hỏi an ủi và tán thưởng. Giống như một ngọn đèn soi đường, giúp cho họ từ trong bóng tối mà nhìn được ánh sáng của con đường phía trước, vì thế mà phá tan được màn đêm sương mù dày đặc mà bước ra thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn.
Kinh nghiệm của Lâm Thanh Huyền cho chúng ta biết: Một câu nói có thể trở thành ánh mặt trời sưởi ấm cuộc đời người khác, có thể đem lại cho họ một cuộc đời ấm áp và rực sáng.
(Sưu tầm)

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

TÂM LƯỢNG CÀNG LỚN, TRÍ TUỆ CÀNG LỚN, HẠNH PHÚC CÀNG LỚN


Cùng một loại sự việc nhưng mỗi người lại có cách nhìn nhận khác nhau. Điều này không chỉ phụ thuộc vào tính “trọng đại” của sự việc đó, mà còn quyết định bởi độ nông sâu trong tâm hồn mỗi người.
Tôi làm cùng phòng với một người bạn, nhưng anh này chưa bao giờ chủ động chào hỏi, hay bắt chuyện với tôi. Vì thế, điều tôi nhìn thấy ở anh ta là sự lạnh lùng và thiếu tôn trọng.
Nhưng em gái tôi lại có một lý giải khác: “Anh ấy có một tuổi thơ bất hạnh, sống trong hoàn cảnh khó khăn, tạo thành tính cách thiếu hòa hợp, lúc nào cũng tự cô lập bản thân mình!”
Với cùng một sự việc, mỗi bên lại có cách nhìn khác nhau. Rất hiển nhiên, tôi chỉ vòng quanh ở cái vỏ bề ngoài, còn em gái tôi tìm hiểu ở tận sâu bên trong, vậy nên, cảm nhận được chỗ khác biệt, đối đãi với vấn đề đương nhiên cũng khác nhau rồi!.
Tình huống này cũng giống với câu chuyện cổ về một ly nước và một hồ nước mà tôi đã từng đọc trước đây.
Một vị đại sư có người đệ tử lúc nào cũng than trời trách đất. Một ngày kia, vị đại sư sai người đệ tử này đi chợ mua một bao muối.
Sau khi người đệ tử trở về, đại sư nói cậu ta bốc một nắm muối bỏ vào trong một ly nước rồi uống một ngụm.
Đại sư hỏi: “Mùi vị thế nào”.
Đệ tử chau mày đáp lại: “Mặn đến không chịu được!”.
Vị đại sư dẫn đệ tử đến bên hồ nước, bảo cậu đổ ly nước muối còn thừa lại vào trong hồ, sau đó nói: “Con hãy uống thử nước trong hồ này xem.”
Người đệ tử làm theo đúng như vậy, cúi xuống hồ nước uống một ngụm, đại sư lại hỏi: “Bây giờ là mùi vị như thế nào?”. Người đệ tử mặt mày rạng rỡ khen:“Rất ngọt và thanh khiết!”
Đại sư lại hỏi: “Con có nếm được vị mặn không?”, người đệ tử quả quyết trả lời: “Không có!.”
Đại sư gật đầu, mỉm cười nói với đệ tử rằng: “Nỗi đau trong cuộc đời cũng giống như muối kia vậy, có mặn hay không quyết định bởi vật chứa đựng nó.”
Đối chiếu với câu chuyện, tôi chính là giống như chén nước, còn em gái tôi thì lại là cái hồ kia vậy, ai hơn ai kém, lập tức phán xét được ngay.
Điều này cũng có nghĩa là: Trí tuệ lớn từ tâm lượng lớn, tâm lượng càng lớn thì thế giới của người đó càng lớn.
Đại văn hào Victor Hugo có câu nói nổi tiếng: “Trên thế giới rộng lớn nhất chính là biển cả, lớn hơn biển cả chính là bầu trời, lớn hơn bầu trời chính là lòng bao dung của con người.
Tâm hồn phóng khoáng, ung dung tự tại, có thể bao dung hết thảy, chính là cái gốc cho hạnh phúc của một đời người, còn đi tìm nơi đâu nữa…
Nguồn: Epoch Times (tinhhoa.net)

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

THỊT RÙA NGON


Người Thượng Hải có câu đầu môi như thế này: “hiện thế báo”, nghĩa là việc làm trong hiện tại, trả báo đến ngay hiện đời, chẳng đợi sang kiếp sau mới báo.
Ở Thượng Hải có Vương tiên sinh, bình thường rất ưa ăn thịt rùa, nhưng cách chế biến thức ăn của ông rất khác người. Ông chế nước ngập nồi, dùng nắp đậy kín nồi (ở giữa nắp có khoét một lỗ hổng to cỡ đầu rùa), ông bỏ rùa sống vào, sau đó mới đun lửa.
Khi nước trong nồi dần nóng lên, con rùa bị độ sôi nung nấu đau không chịu nổi, nó bèn thò đầu lên lỗ hổng đó há miệng thở, lúc này ông đem nước sốt gia vị đã thắng sẵn, đang sôi rót vào miệng rùa, ép nó rụt đầu vào chảo lại. Mục đích của ông là để cho nó gia vị thẩm thấu vào toàn thân rùa, như vậy thịt rùa sẽ rất ngon. Nhưng ông chẳng mảy may nghĩ đến nỗi thống khổ của rùa, bên trong thì nước sôi làm bỏng tâm can, bên ngoài thì bị nung đốt. Con rùa đang sống mà ông hành hạ nội công ngoại kích thật dã man. 
Chưa hết, rùa đang oằn oại, đau đớn giẫy giụa trong nước nóng, rồi chịu không nổi độ nước sôi hành hạ giày vò, muốn trốn cũng không có cửa, cầu sống không có đường, thế là nó đành nhô đầu ra khỏi cái lỗ hổng trên nắp để giải nhiệt tiếp. Lúc này Vương tiên sinh tàn nhẫn lại tiếp tục rưới nước gia vị đun nóng (có đủ muối, dầu, giấm, ớt, tiêu) rùa bỏng rát cả lòng vội rút đầu xuống, cảnh thò thò, rụt rụt cứ thế tái diễn nhiều lần và cuối cùng thì rùa chết đi trong tột cùng thống khổ. Vì tham ăn sướng miệng, mà Vương tiên sinh đành tâm giết hại quá tàn nhẫn.
Rồi hôm đó Vương tiên sinh cũng dùng xong món thịt rùa. Mười mấy ngày sau, một đêm nọ ông đang nằm ngủ tại căn gác, thì tầng trệt bỗng dưng phát hỏa, lửa thiêu rụi cả cầu thang, cháy lan tới phòng ngủ của ông, thiêu đến chăn mền, thì ông mới giật mình tỉnh dậy.
Trong lúc kinh hoảng ngơ ngác ông định xuống lầu lánh nạn thì thấy cầu thang gỗ đã cháy mất tiêu. Phía dưới giờ là một biển lửa vô phương đi xuống. Ông muốn chui ra cửa sổ để sinh tồn nhưng song cửa sắt khe hở quá hẹp, nên dù ông tận lực chui ra mấy lần cũng không thể, chỉ ló được cái đầu ra, và mắc kẹt ngay tại đó, vô phương tiến thoái.
Ông đang gào thét thì xe cứu hỏa đến, lửa dữ cháy tràn lan trên đất, đầu ông bị kẹt nơi song sắt như bị nướng nóng thêm, ông há to miệng gào thét kêu cứu, viên cứu hỏa cầm vòi nước không ngừng xịt vào chỗ song cửa, ông bị nước sôi bắn vào miệng đau đớn hệt như cảnh ông hành con rùa xưa kia. Cái đầu kẹt ngoài song không ngừng nuốt nước sôi, lúc đó có lẽ ông cũng thấm thía nỗi khổ thảm thiết mà con rùa đã nếm. Và cứ thế, Vương tiên sinh cuối cùng chết trong biển lửa.
Cách thức giết rùa ăn của Vương tiên sinh đã khiến ông phải nếm trải khổ hình tương tự, nhân quả báo ứng quả thực không dối. Khi sống ta dùng ác tâm giết hại loài vật thế nào, thì sẽ bị chính ác tâm ấy làm hại mình. Đây chính là Vương tiên sinh tự khiến mình rơi vào lò nửa thiêu nóng.
Trong Kinh Pháp cú ghi:
Yêu nghiệt mà gặp phúc
Là ác kia chưa chín
Đến khi quả ác chín
Thì tự thọ tội khốc liệt.
Vương tiên sinh nhận thọ quả báo, thực khiến người ta phải kinh sợ, cảnh ông chết thật là đau đớn khó kham. Phải hiểu là ta giết bất kỳ động vật như thế nào thì sẽ bị báo ứng tương đương vậy. Mong những vị ưa sát sinh hãy suy nghĩ mà cẩn trọng.
(Trích Báo ứng hiện đời – Quả Khanh)

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

ĐỪNG HÀNH ĐỘNG KHI ĐANG GIẬN DỮ


Nhẫn


Đây là câu chuyện có thật xảy ra tại nước Mỹ.
Một người đàn ông ra khỏi nhà để ngắm nghía chiếc xe tải mới của mình…Trước sự sửng sốt của ông là hình ảnh cậu con trai ba tuổi đang hăm hở dùng búa nện vào lớp sơn bóng lộn của chiếc xe. Ông chạy thẳng đến chỗ thằng bé, kéo nó ra, dùng búa đập vào tay nó đến dập nát để trừng phạt.
Khi người cha lấy lại bình tĩnh, ông lập tức đưa con đến bệnh viện. Mặc dù bác sỹ đã dùng đủ mọi cách để giữ lại những khúc xương bị dập nát, nhưng cuối cùng thì bác sĩ buộc lòng phải cắt cụt các ngón trên cả hai bàn tay của đứa bé.
Khi đứa bé tỉnh lại sau cuộc phẫu thuật và nhìn đôi tay băng kín của mình, nó ngây thơ nói: “Cha ơi! Con xin lỗi về chuyện chiếc xe tải của cha.” Rồi nó hỏi:“Nhưng khi nào thì những ngón tay của con sẽ mọc ra lại vậy cha?”
Người cha trở về nhà và tự kết liễu đời mình.
Hãy suy ngẫm về câu chuyện này nếu sau này có ai đó giẫm phải chân của bạn, lúc đó liệu bạn có muốn trả thù không.
Hãy suy nghĩ trước khi bạn đánh mất sự kiên nhẫn với người mà bạn yêu thương.
Chiếc xe tải hỏng có thể được sửa chữa lại, nhưng những khúc xương bị dập nát và tình cảm bị thương tổn thì thường không thể bù đắp được.
Thông thường chúng ta không thể nhận ra sự khác biệt giữa con người và hành vi. Chúng ta quên rằng lòng vị tha thì vĩ đại hơn là sự phục thù.
Con người thì có sai phạm. Chúng ta được phép phạm sai lầm. Nhưng những hành động chúng ta gây ra trong cơn cuồng nộ sẽ ám ảnh chúng ta suốt đời!

Nguồn: nghethuatsong.net

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

NẾU TÔI CHẾT ĐI, NGƯỜI YÊU TÔI VÀ NGƯỜI GHÉT TÔI SẼ NHƯ THẾ NÀO?

Vô thường

Giả sử có một ngày, khi tôi chết đi…
Người ghét tôi, họ sẽ nhảy múa…
Người yêu tôi, họ sẽ khóc như mưa…
Ngày thứ 2 qua đi
Thân xác tôi sẽ được chôn dưới lòng đất.
Người ghét tôi, nhìn thấy mộ tôi, họ chỉ mỉm cười và bước đi.
Người yêu tôi, không dám quay đầu nhìn lại, dù chỉ một lần.
1 năm sau
Thân xác thịt của tôi đã trở nên mục nát.
Ngôi mộ của tôi, cỏ mọc um tùm trong sương gió.
Người ghét tôi, sau khi ăn uống no say, đôi khi vẫn rất khó chịu khi nhắc đến tên tôi.
Người yêu tôi, trong đêm khuya vắng vẻ, vẫn khóc thầm gọi tên tôi.
Mười năm sau
Thân xác tôi không còn nữa, chỉ còn lại bộ xương cốt.
Người ghét tôi, không còn nhớ mặt tôi nữa, mà chỉ còn nhớ tên tôi một cách mơ hồ.
Người yêu tôi, đôi khi trầm lắng trong giây lát khi nhớ đến tôi. Cuộc sống khiến cho mọi thứ dần dần trở nên phai nhạt…
Mấy chục năm sau…
Ngôi mộ của tôi, trải qua bao mùa mưa gió, chỉ còn lại một bãi đất hoang vu.
Người ghét tôi… không còn nhớ tôi nữa.
Người yêu tôi, cũng đã nằm xuống đất.
Đối với thế giới này, tôi đã trở thành hư vô.
Những phấn đấu một đời của tôi, với bao của cải vật chất… không thể mang đi thậm chí là một cọng cỏ…
Những ham muốn, theo đuổi một đời của tôi, không thể mang đi dù một chút hư danh.
Kiếp này
Cho dù là giàu sang hay nghèo hèn, rốt cuộc cũng phải đi đến bước cuối cùng.
Đến khi nhìn lại, mới thấy uổng phí một đời,  tôi muốn khóc, nhưng không thể khóc thành tiếng. Tôi hối hận, nhưng tất cả đã quá muộn.
Hãy sống một cách thiết thực, đừng vì ánh mắt của người đời, hay tiêu chuẩn đánh giá của bất kỳ ai.
Yêu, hận, tình, thù chỉ tồn tại khi chúng ta còn sống.
Trăm năm qua đi chỉ trong một nháy mắt. Cuối cùng cũng chỉ còn lại nắm tro tàn…
Theo NTDTV
Thiên Minh biên dịch


Ba ý muốn cuối cùng của Alexander Đại Đế:
Quan niệm vô thường của đạo Phật

Đại Đế Alexandre III ( -356 -323) (Alexandre le Grand): gốc Macédoine, học trò của Aristote. Được xem là một trong những vị tướng thành công nhất trong lịch sử, người đã chinh phạt gần như toàn bộ thế giới mà ông biết trước khi qua đời; ông thường được xem là một trong những nhà chiến lược quân sự vĩ đại nhất trong lịch sử.
Đế quốc vĩ đại của Alexandre chạy dài từ Hy Lạp đến Ấn Độ Dương

Khi ngài Alexander Đại Đế khi sắp chết, Ngài Alexander Đại Đế đã cho triệu tập các quan trong triều đình đến để truyền đạt 3 ý nguyện cuối cùng của mình.
Ngài phán rằng:
1 – Quan tài của ngài phải được khiêng đi bởi chính các vị ngự y giỏi nhất của thời đó;
2 – Tất cả các báu vật của ngài (vàng, bạc, châu báu, …) phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ngài;
3 – Đôi bàn tay của ngài phải được để lắc lư, đong đưa trên không, thò ra khỏi quan tài để cho mọi người đều thấy.
Một vị cận thần của ngài, rất đổi ngạc nhiên về những ý muốn kỳ lạ này, và đã hỏi ngài Alexander lý do tại sao.
Ngài Alexander đã giải thích như sau:
1 – Ta muốn chính các vị ngự y giỏi nhất phải khiêng quan tài của ta để cho mọi người thấy rằng một khi phải đối mặt với cái chết, thì chính họ (là những người tài giỏi nhất) cũng không có tài nào để cứu chữa.
2 – Ta muốn châu báu của ta được vung vãi trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng của cải, tài sản mà ta gom góp được ở trên thế gian này, sẽ mãi mãi ở lại trên thế gian này (cái gì của đất thì cuối cùng rồi cũng phải trả về cho đất một khi ta nhắm mắt xuôi tay từ giã cõi đời này).
3 – Ta muốn bàn tay của ta đong đưa trên không, để cho mọi người thấy rằng chúng ta đến với thế giới này với hai bàn tay trắng và đến cuối cuộc đời, khi chúng ta đã cạn kiệt kho tàng quý giá nhất là thời gian, thì chúng ta cũng sẽ rời khỏi thế giới với hai bàn tay trắng.
Sưu tầm

—————————————————–

Người xưa thường nói: Có lương thực ngàn gánh cũng chỉ ăn một ngày 3 bữa, có căn nhà lớn 10 tầng cũng chỉ ngủ ở một gian, báu vật trăm xe ngựa trong lòng vẫn có buồn phiền, quan to lộc hậu cũng là đi làm hàng ngày, vinh hoa phú quý cũng chỉ là thoảng qua như mây khói! Vậy, sống trên đời tranh giành làm gì? (Nguồn: FB Quà Tặng Cuộc Sống)

—————————————————–


NẮM NƯỚC TRONG TAY
Tôi đã từng nắm nước trong tay,
Nắm hoài nắm mãi cũng không đầy!
Hỡi ai trên khắp cùng trái đất,
Có nắm được gì xin cho hay?
Thiên tai bão lụt đó cùng đây,
Sóng thần động đất chẳng hẹn ngày;
Vô thường biến dịch hằng chi phối,
Muôn pháp đổi dời trong phút giây!
Tuổi xuân ngày tháng cứ dần qua,
Tóc xanh tóc bạc trẻ rồi già;
Quy luật sanh trụ rồi hoại diệt,
Khống chế mọi người chẳng riêng ta.
Hơi thở vào ra mãi không ngừng,
Ngày qua tháng lại chẳng hề ngưng;
Tưởng rằng như thế là miên viễn,
Công danh sự nghiệp ráng vun trồng.
Hơi thở cùng ta vốn gắn liền,
Còn không giữ được lúc hết duyên;
Sá chi danh lợi mà mong giữ,
Nắm nước trong tay để ưu phiền.
Diệu Nhân
San Jose 31.01.2012

—————————————————–

“Nhưng xét lại mà đau lòng vậy,
Kiếp phù sanh có mấy mươi năm;
Sanh, lão, bệnh, tử khôn tầm,
Mà cứ lẽo đẽo quanh năm đón rình.

Khi bỏ xác, hồn linh rời thế,
Muôn việc đều phải để lại trần;
Đối cùng chỉ có bản thân,
Mà không giữ đặng ở trần bền lâu.
Kế nữa là ruộng trâu giàu có,
Đất cò bay thẳng ngõ đó đây;
Bạc vàng châu báu riêng tây,
Cửa nhà con vợ gia tài muôn kho.
Đành phải chịu nằm co bỏ cả,
Mặc cho đời ruồng sả tính toan;
Chỉ còn một nắm xương tàn,
Le the ngọn cỏ mồ hoang lấp vùi.”


“Mãi lẩn quẩn trong vòng lẩn quẩn,
Mặc, uống, ăn, vui, giận, ghét, thương;
Rồi đây mái tóc pha sương,
Rồi đây nắm đất vùi chôn cuộc đời!”
“Giựt giành rốt cuộc cũng tay không,
Nhân quả đeo mang tội chất đồng;
Ví biết phép công cơ thưởng phạt,
Ðường tu sớm bước chí thong dong.”
“Tham chi sự thế lắm đua tranh,
Cái miếng đỉnh chung xúm giựt giành;
Bỏ hết trong cơn mê một giấc,
Trăm năm ngắn ngủi nhớ làm lành.”
“Cần lo học Ðạo chí đừng lơi,
Phú quí sương tan lố bóng Trời;
Lợi lộc xôn xao rồi một kiếp,
Nghĩa nhơn tích trữ để muôn đời.”
“Một kiếp sống ở yên trần thế,
Hỏi mấy ai bách tuế thiên niên?
Sống trong cõi tạm triền miên,
Tạm ăn, tạm ở, tạm duyên nợ đời.
Tạm thân xác ba hơi còn thở,
Tạm cha con chồng vợ chị anh;
Tạm trong cái bại, cái thành,
Cái quyền, cái chức, cái danh, bạc tiền.
Tạm kêu gọi rằng tên I, X,
Có ai tường tên thiệt mình chăng?
Sống trong vũ trụ trần hoàn,
Kiếp người hột cát so hàng cồn to.
Mãi lặn hụp trong lò luân chuyển,
Một kiếp người tai biến biết bao;
Hỏi coi những hạng sang giàu,
Xe hơi, tàu lớn, nhà lầu, của kho.
Hỏi ai được khỏi lo, khỏi sợ?
Hỏi ai không mang nợ trần gian?
Hỏi ai có được thập toàn?
Hay là cũng cảnh rộn ràng bối bê?
Cảnh ghen tức phu thê nem chả,
Cảnh bạc bài gây họa gia cang;
Cảnh bán chức, cảnh mua quan,
Cảnh đương nghèo túng giàu sang tức thì.
Người tu niệm xét suy cho kỹ,
Một kiếp người bền bỉ bao năm?
Quả công tua sớm nên làm,
Đó là vốn liếng muôn năm cõi Trời.”
“Đời con có những gì đâu tá?
Mãi quẩn quanh trong bả lợi danh;
Thị phi, đắc thất bại thành,
Hơn thua, vinh nhục, dữ lành buồn vui.
Kẻ mộc mạc tới lui bất cập,
Người khôn ngoan sẽ vấp sảy chơn;
Rốt cùng nào có gì hơn,
Sống ăn mặc ở cũng trần thế gian.
Khi đắc thế huênh hoang hống hách;
Lúc thất thời nhân cách thảm thương;
Chợt nhìn mái tóc điểm sương,
Rồi mồ cỏ lạnh nắm xương rũ tàn.”
“Trên gối điệp chiêm bao mơ tỉnh,
Gắng thành tâm vui thính lời Ta;
Thế gian đâu phải là nhà,
Không tu một kiếp khổ mà ngàn thu.
………………………………
Mê giấc hòe lấp chôn thân thể,
Nợ mình gây chứa để dập dồn;
Làm cho xiêu lạc linh hồn,
Mất phần chơn tánh bảo tồn chi đâu.
Biển ái hà, càng sâu, càng thẳm,
Bớ đời ôi!!! Chớ ngắm mà lầm;
Chôn người mất trí mất tâm,
Mất luôn tam bửu khó tầm linh căn.”
(Trích từ nguồn Thánh Ngôn – Thánh Giáo Cao Đài)

Đừng gieo nhân ác

Doi nguoi vo thuong

Cho đi là cội phước

Voi

ĐỜI NGƯỜI CHẲNG HẸN

Chớ bảo đợi già sẽ học đạo,
Mồ hoang chẳng thiếu kẻ đầu xanh (1)
(Lời người xưa)

Đây là chuyện tôi nghe:
Ba ông lão vừa khề khà nhắp rượu vừa bàn luận lẽ đời vô thường (nay còn mai mất). Một ông cảm khái, buột miệng:
Năm nay chiếu rượu cùng ngồi,
Sang năm chẳng biết vắng người nào đây? (2)
Cho rằng bạn nói quá xa vời, ông thứ hai bèn sửa:
Cởi giày lột vớ chiều hôm,
Sáng mai nào biết có còn xỏ chân? (3)
Như thế, thời gian một năm rút lại chỉ còn một sớm một tối. Tuy nhiên vẫn không bằng lòng, ông thứ ba sửa lại:
Một hơi ra khỏi mũi rồi,
Biết chăng còn có một hơi hít vào? (4)
Suy nghĩ của ông lão thứ ba gợi nhớ đến câu chuyện khác.
Một hôm, đạo sư hỏi học trò:
– Đời người dài bao lâu?
– Thưa, vài ngày.
Đạo sư lắc đầu. Trò khác đáp:
– Đủ xong một bữa cơm.
Đạo sư lại lắc đầu. Trò thứ ba nói:
– Dài chừng một hơi thở.
Đạo sư gục gặc đầu tỏ ý tán thành và chậm rãi bảo các đệ tử:
– Trong thư của Thánh Giacôbê có câu này: “Các người không biết cuộc đời mình ngày mai sẽ ra sao. Thật vậy, các người chỉ là hơi nước xuất hiện trong giây lát, rồi lại tan biến đi.” (4:14) Thánh Giacôbê còn có câu này nữa: “Vậy kẻ nào biết làm điều tốt mà không chịu làm thì mắc tội.” (4:17) Trong các điều tốt lành ở thế gian, có chi hơn học đạo? Thế nhưng, khi được khuyên hãy học đạo, hãy tu đi, thì lắm người than thở rằng tôi còn mắc bận chuyện này kẹt chuyện nọ, chừng nào rảnh rang mới dám nghĩ tới chuyện tu hành. Éo le là cái chết luôn chực chờ mỗi người, chẳng ai biết trước đời mình sẽ dài bao lâu. Vậy, đừng có hẹn!
Bà Chiểu, 12-10-2011
Huệ Khải
Tuần báo Công Giáo và Dân Tộc số 1829, ngày 14-10-2011
(1) Mạc đãi lão lai phương học đạo / Cô phần đô thị thiếu niên nhân.
莫待老來方學道 / 孤墳都是少年人.
(2) Kim niên tửu tịch diên tiền hội / Bất tri lai niên hựu thiếu thùy?
今年酒席筵前會 / 不知來年又少誰?
(3) Kim vãn thoát hạ hài hòa miệt / Bất tri minh nhật xuyên bất xuyên?
今晚脫下鞋和襪 / 不知明日穿不穿?
(4) Giá khẩu khí ký nhiên xuất khứ / Bất tri tấn lai, bất tấn lai?
口氣既然出去 / 不知進來不進來?
Nguồn: Góc Nhà Huệ Khải.

————————————————————–

Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ!
Ta cứ ngỡ xuống trần chỉ một chốc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay!
Bạn thân ơi! có bao giờ bạn nghĩ
Cuộc đời này chỉ tạm bợ mà thôi!
Anh và tôi giàu sang hay nghèo khổ
Khi trở về cát bụi cũng trắng tay.
Cuộc đời ta phù du như cát bụi
Sống hôm nay và đâu biết ngày mai?
Dù đời ta có dài hay ngắn ngủi
Rồi cũng về với cát bụi mà thôi.
Thì người ơi xin đừng ganh đừng ghét
Đừng hận thù tranh chấp với một ai
Hãy vui sống với tháng ngày ta có
Giữ cho nhau những giây phút tươi vui.
Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc
Vì đời ta đã sống trọn kiếp người
Với tất cả tấm lòng thành thương mến
Đến mọi người xa lạ cũng như quen.
Ta là Cát ta sẽ về với Bụi
Trả trần gian những cay đắng muộn phiền
Hồn ta sẽ về nơi cao xanh ấy
Không còn buồn lo lắng chốn trần ai!
(Sưu tầm)

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

HÃY THƯƠNG YÊU VÀ THẤU HIỂU SONG THÂN!

TÌNH MẸ CHA