VÒ NƯỚC SUỐI
Đây là chuyện tôi nghe:
Hôm ấy đạo sư có việc ở một làng quê hẻo lánh và đưa đệ tử đi theo. Cả hai đều cuốc bộ. Dọc đường, đạo sư bảo đệ tử tạm nghỉ chân dưới một tàn cây xanh um, như cái dù lớn che nắng trưa chói chang. Cách đó xa xa là một dòng suối nhỏ chắn ngang. Đạo sư bảo:
- Thầy khát. Nhờ con lấy giùm thầy chút nước.
Đệ tử mau mắn xách vò, thoăn thoắt bước tới con suối. Đến nơi, anh tần ngần đứng nhìn dòng nước, rồi nhìn sang bên bờ kia. Bắt gặp một đàn bò còn ướt lông, hiểu ra cớ sự, anh quay lại gặp sư phụ, bộc bạch:
- Thưa thầy, người ta mới vừa dắt bò qua suối. Nước bị quậy lên đục ngầu nên con không dám…
Đạo sư ôn tồn:
- Được con. Vậy mình chờ một chút.
Khoảng mười lăm phút sau, đạo sư bảo:
- Lấy nước đi con!
Đệ tử sốt sắng xách vò trở lại bờ suối. Anh thấy nước bớt đục hơn, nhưng vẫn chưa thể dùng được. Lập tức quay về chỗ sư phụ, anh áy náy nói:
- Thưa thầy, cũng chưa uống được đâu ạ.
Đạo sư mỉm cười:
- Không sao, con. Mình chờ thêm chút nữa.
Rồi ngài xếp bằng, hai bàn tay để lên lòng, sửa dáng cho thẳng lưng, lim dim đôi mắt, yên lặng dưỡng thần dưới bóng râm của tàn cây.
