Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Hãy sáng suốt trên mọi chiều hướng thượng


HÃY SÁNG SUỐT TRÊN MỌI CHIỀU HƯỚNG THƯỢNG

Thánh Thất Bàu Sen 07.11 Tân Hợi (24.12.1971) [1]


Thánh Linh Tông Đồ Mathieu, Ta chào chung đàn nội.
Vâng lịnh Đức Gia Tô Giáo Chủ, Ta giáng đàn báo tin có Chúa ngự. Vậy đàn trung liệt vị thành tâm nghinh tiếp, Ta lui gót.
Gia Tô Giáo Chủ Jésus Christ, Ta mừng chư Thiên mạng, mừng chư hiền nam nữ. Giờ lành Ta ngự bút chứng lễ Giáng Sinh trên toàn thế giới. Những tông đồ tại thế đang hướng về Ta, chư hiền nam nữ cũng đang hướng về Ta mà làm lễ. Ta ban ân cho toàn thể loài người.
Ngày Ta xuống thế gian tới nay gần ngót hai ngàn năm, nhưng tinh thần Ta vẫn sống, hào quang Ta vẫn sáng, bởi những người biết tin kính và giữ vẹn lời răn của Ta truyền phán từ Đức Chúa cả muôn loài.
Chư hiền nam nữ hãy tọa đàn để Ta nói vài dòng về sự bình an thật. Hãy mở ngõ tâm hồn để mọi thành kiến nông nỗi chui ra hầu tiếp nhận những âm vang trong Tam Kỳ Phổ Độ như một mật khải Thánh Ân.
Hỡi những dân tộc đang sống trên cùng một quả đất!
Hỡi những đàn chiên đang ăn trên cùng một thảm cỏ!
Hỡi những người sứ mạng đang phụng sự trong cùng một Tam Kỳ Phổ Độ!
Hỡi chư hiền nam nữ!
Sự bình an thật mà Cha Ta đã ban cho, phần đông con người đã đánh mất. Vả chăng còn chỉ là những sự bình an gượng ép, giả tạo bên ngoài, không đáng để làm sáng danh cái Đạo sống của Cha Ta vốn luân lưu trong vũ trụ không thời, vốn tiềm mặc trong thâm cung vạn loại. Nếu chưa thấy, hãy nhìn thì sẽ thấy. Nếu chưa nghe, hãy lắng sẽ được nghe.
Kìa những cứu tinh trên vòm trời đêm đông đã lặn, những âm vang hài đồng trong máng cỏ cũng không còn. Chỉ còn lại những bóng ma trơi nhân tạo lập lòe từ hàng bao thế kỷ đe dọa con người bởi những đau thương nối tiếp. Chỉ còn lại những tiếng gào thét của hận thù, của chết chóc phát ra từ bãi tha ma vô nghĩa.
Đừng bán rẻ giác quan cho vọng thức mà đi mua vui trên sự đau khổ của tha nhân, đi vay mượn một mỹ từ tín ngưỡng để khuây khỏa nỗi sầu riêng. Những con người sứ mạng không để bước chân tắt nghẽn trong những chặng đường đó.
Hãy nỗ lực tiến lên trên đường bình an thật.
Hãy sống trọn vẹn bằng đức tin trung chính, đem sự an lạc về cho những người anh em, chị em dưới tầm tay Thượng Đế, vì cớ đã nhận nhìn Thượng Đế là Đấng Cha chung duy nhứt, thì tất nhiên những giống dân đen trắng đỏ vàng, cao thấp lớn bé, lành dữ cũng đều là anh em với nhau.
Hãy làm đẹp lòng Cha của các ngươi ở trên Trời.
Hỡi những anh em nhơn loại!
Trách vụ cao quý này đến nỗi có lần Ta bảo: Hãy thương yêu kẻ nghịch và cầu nguyện bình an cho chúng nó.
Hỡi chư hiền nam nữ!
Cái hoang vắng đức tin của tâm đạo là mầm móng bão tố trong tâm hồn kẻ tu hành. Sự bình an đã mất!
Cái thái quá của sự cuồng tín: đồng với Ta là phải, là thanh; trái với Ta là quấy, là sơ; cũng là yếu tố gây nên sóng gió cho chiếc thuyền bê vào xoáy nước. Sự bình an đã mất!
Cái tham vọng là thần tượng kiểu mẫu thiên hạ về giáo điều là một bức chắn sáng của tia chân lý bởi những toan tính cá nhân. Sự bình an đã mất!
Cái thiếu thốn phương tiện ăn làm là một mối băn khoăn lo lắng cho người nghèo khó, khiến không phát triển khả năng tiến hóa đồng đều trên đường đạo. Sự bình an đã mất!
Cái bảo thủ ham mê trong sự thừa thãi vật chất khiến con người trở thành máy móc vì trạng thái nơm nớp với lòng tham không cùng. Sự bình an đã mất!
Chư hiền là những người đi tìm sự bình an thật về cho chính mình và cho anh em mình. Hãy sáng suốt trên mọi chiều hướng thượng. Hãy hòa thuận với anh em, cứ để luật tự nhiên trôi qua, dù không đón chờ, cũng chẳng nên nản lối. Thái độ né tránh luật tự nhiên sẽ không ích lợi gì đâu, mà còn khiến tâm linh thêm thiên lệch khủng hoảng nữa là khác.
Chìa khóa bình an chư hiền đang nắm, cửa bình an không phải tự dưng mà mở. Hãy gõ lấy rồi sẽ được mở. Quả thật, Ta đã từng bảo với đàn chiên như vậy.

PHÚ
Cơ tận thế bày ra kìa trước mắt,
Hỡi nhân loài có gieo rắc được tình thương;
Ngày tái lâm Cha Ta đã dọn sẵn Thiên đường,
Đưa tất cả đàn chiên ngoan về đất Thánh.
Hằng nghìn mấy mùa đông nhiều giá lạnh,
Cũng một mùa đông Ta hân hạnh trước Cha Ta;
Đến thế gian đầy dẫy cảnh phong ba,
Đầy máu lửa và đầy ma vương ác quỷ.
Hỡi dân tộc được chọn!
Đã có kẻ noi gương Ta mà hy sinh mà vong kỷ,
Hãy nối chân nhìn Chúa Trời để chuẩn bị lập đời mai;
Lập cõi đời không có quốc nạn, không thiên tai,
Không lửa bỏng, không dầu sôi, không máu đổ.
Hồng Lạc ơi!
Ngày tận thế cũng là ngày tận khổ,
Ta chiết thân đến độ khắp nơi nơi;
Cha Ta dựng Đài Cao cao ngất tuyệt vời,
Và rúc tiếng còi, gọi tất cả con người về đất Thánh.
Bỏ mùa đông giá lạnh,
Đón ánh sáng yêu sinh;
Việt Nam thanh bình! Thế giới thanh bình!
Thôi Ta đến trần gian với bao nhiêu đó. Ta sẽ gặp lại chư sứ mạng, chư hiền nam nữ trong muôn thuở của Đại Đạo. Ta ban ân chung toàn thể những đạo tâm lớn bé, ban ân tất cả con người biết tin kính nơi Ta, trong đêm nay và mãi mãi, trong lúc bình an và những lúc loạn ly. Mong cho tất cả nhận được sự bình an thật nơi Chúa Trời. Ta kiếu.



[1] CAO ĐÀI GIÁO LÝ số 72 N 07